1. Mẹ tôi mang chén phở của tôi lại quầy và xin thêm hành dù bà bán phở đã tinh ý không cho hành vào tô. Và quan trọng là tôi không ăn được hành!!

2. Mẹ tôi không phải lúc nào cũng dậy sớm. Đôi khi tôi thức dậy và thấy mẹ tôi đang cuộn trong cái mền…của tôi.

3. Mẹ tôi không nhường cho tôi tất cả đồ ăn ngon. Tôi được 2 phần và bà ấy luôn có ít nhất 1 phần. Bà ấy phản ứng như đỉa phải vôi khi ba tôi nói nhường cho tôi tất cả phần bánh flan của ông ấy.

4. Mẹ tôi có thể ăn một cách ngon lành kể cả khi tôi đang gào khóc.

5. Mẹ tôi luôn tắm cho tôi vào buổi tối và tắm cho tôi thật lâu khi tất cả mọi người đều nói đều khuyên nên tắm vào buổi sáng và tắm “thật nhanh kẻo bệnh”.

6. Mẹ tôi vừa khóc vừa dẫn tôi lại chỗ khác và nói với tôi “đập vào chỗ này đau hơn này” khi tôi ăn vạ và đòi hỏi sự chú ý bằng cách đập đầu xuống sàn.

7. Mẹ tôi có thể để tôi khóc đến khi tự đi vào giấc ngủ. Đó là cái mà bà ấy gọi là “Cry it out”. Bà ấy luôn cho rằng con nít nên ngủ một mình ngay từ lúc mới lọt lòng.

8. Mẹ tôi giơ tay ra và nói “đứng lên nào con” khi tôi té trong trung tâm thương mại. Bà ấy nhất định không bế tôi lên dù tôi nhìn với ánh mắt cầu cứu.

9. Mẹ tôi không bao giờ dỗ ngay khi tôi khóc. Bà ấy nói “con cứ khóc đến khi nào con có thể bình tĩnh lại”. Điều đó luôn làm tôi phát điên!

10. Mẹ tôi khen tôi khi tôi muốn mang giày 1 chiếc xanh 1 chiếc đỏ ra đường. Mẹ tôi nói đó là “một sáng tạo tuyệt vời”! (Ngạc nhiên làm sao!)

 

Gửi con trai,

1. Mẹ biết là con không ăn hành. Con chỉ mới 1 tuổi rưỡi, con không ăn được hành là điều hết sức bình thường. Con không ăn hành chưa chắc là con không thể đâu. Mẹ bỏ hành vào chén phở, nhưng mẹ không ép con ăn. Mẹ chỉ bỏ vào để con biết sự đầy đủ của 1 chén phở. Biết đâu đến 1 ngày con có thể ăn thì sao? Và chẳng phải sau bây giờ gần 3 tuổi con đã ăn hành ngon lành rồi đó sao?

2. Mẹ xin lỗi vì những hôm dậy muộn nhé. Đáng lẽ mẹ phải dậy sớm hơn thì hai mẹ con mình đã không phải đầu xù tóc rối tất tả chạy như bay tới trường. Mẹ thành thật xin lỗi con. Mẹ sẽ cố gắng hơn, con cũng cố gắng hợp tác hơn với mẹ vào mỗi sáng nhé.

3. Ừ mẹ sẽ không nhường tất cả đồ ăn ngon cho con đâu. Nếu nhường cho con tất cả nhưng thứ ngon nhất, tốt nhất, đến một lúc nào đó mẹ lại kỳ vọng con có thể tự chia sẻ những thứ đó với ba mẹ, với bạn bè thì quá vô lí. Bởi vậy, chúng ta công bằng với nhau ngay từ đầu có phải tốt không?

Mẹ không phải như đỉa phải vôi, mẹ chỉ đá vài cái lông nheo với ba con thôi. Chúng ta mỗi người đều đã có 1 phần bánh flan. Nếu con muốn ăn thêm, con phải dùng lời nói để xin. Nhưng dù sao mẹ cũng cám ơn con đã hiểu và luôn sẵn sàng nhường cho ba mẹ, bạn bè mẩu bánh con thích dù chỉ còn rất ít. Mẹ rất cảm kích điều đó!

4. Mẹ tiếp tục ăn ngon lành vì mẹ đang đói. Con đã có phần của con. Mẹ luôn cho con sự lựa chọn, con có thể ăn cơm hoặc có thể ăn mì. Nếu con không ăn món nào cả, đó sự lựa chọn của con. Mẹ tôn trọng con tuyệt đối, kể cả khi con chọn để con được đói.

5. Đúng rồi, không ai ủng hộ mẹ tắm cho con lâu. Nhưng mẹ lại cho rằng tắm là lúc duy nhất con được nghịch nước thỏa thích. Trong lúc tắm mình có thể trò chuyện và chơi với các bạn cá. Tại sao không ngồi thêm vài phút nhỉ? Với lại buổi tối của gia đình chúng ta luôn là 4B :Bath (tắm)-> Bottle (uống sữa)-> Book (đọc sách) -> Bed (đi ngủ). Mình đã thực hiện quy trình này từ rất lâu rồi mà.

6. Mẹ thật sự rất đau lòng khi nhìn trán con đỏ tấy và sưng húp khi con ăn vạ bằng cách đập đầu xuống sàn. Không ngăn con lại là điều khiến mẹ cảm thấy rất rất tồi tệ. Mẹ cảm thấy mình không khác gì một con ác quỷ. Nếu mẹ tiếp tục chạy đến lo lắng, bế con lên như những lần đầu con sẽ lại dùng cách đó để ăn vạ, để thu hút sự chú ý của người khác, để được đáp ứng nhu cầu ngay tức thì.

Để con hiểu được làm như vậy sẽ không mang lại kết quả gì bất đắc dĩ mẹ mới chọn cách như vậy. ĐIỀU ĐÓ THẬT SỰ RẤT KHÓ KHĂN VỚI MẸ.. Mẹ thực sự không muốn nhìn thấy con bị đau. Mẹ thề đấy. Nhưng thà bây giờ mẹ gặm nhấm nỗi đau của chính mình để con học được cách tiết chế cảm xúc, còn hơn trao cho con thứ vũ khí mang tên “ăn vạ”. Sẽ ra sao nếu con không chỉ dùng nó với mẹ mà dùng có với tất cả những người khác? Liệu ai cũng có thể chạy đến và ôm con không?

7. Cry It Out không phải là phương pháp luyện ngủ được ưa chuộng. Rất nhiều người thậm chí chưa từng dám thử hoặc chỉ thử được 1,2 buổi là bỏ cuộc vì nó quá kinh khủng. Đúng là nó kinh khủng thật. Sau 2 tuần học cách chiến thắng bản năng đã được lập trình sẵn trong bộ não khi nghe tiếng khóc của con. Ở tháng thứ 5, cuối cùng con đã có thể tự nằm vào nôi, ọ ẹ vài tiếng rồi ngủ một cách ngon lành. Những ngày tự ngủ con luôn ngủ ngon, ăn tốt và vui vẻ vào sáng hôm sau.

Sau đó khi về Việt Nam 2 tháng, do nhiều điều kiện khách quan con không ngủ một mình được và khi quay lại Nhật mẹ đã không tập lại cho con. Rốt cuộc hiện tại chúng ta ngủ chung. Mẹ không phủ nhận việc nằm cạnh ôm ấp, thủ thỉ và nhìn con ngủ cũng rất tuyệt. Tuy vậy, mẹ vẫn giữ quan niệm về việc trẻ con nên học được cách tự đưa mình vào giấc ngủ càng sớm càng tốt.

8. Mẹ chấp nhận bỏ qua những ánh nhìn soi mói của những người lớn xung quanh để chờ đến khi con tự đứng lên. Mẹ tin rằng con không đau đến mức không thể tự đứng dậy. Bế con ngay khi con vừa vấp ngã là mẹ đang tước đi cái quyền được tự đứng dậy của con. Mẹ vẫn ở đây, đưa tay ra khi còn cần. Con chỉ cần tin rằng con có thể thì mọi thứ sẽ ổn thôi con ạ.

9. Mẹ biết là con rất ghét nghe câu nói đó. Mẹ cũng biết là con luôn khóc lớn hơn mỗi khi mẹ nói “con cứ khóc đi!“. Mẹ ác quá. Ừ mẹ ác. Nhưng mẹ cũng biết là nếu mẹ nói “Ngoan nào, ngoan nào, con nín đi mà” thì con cũng khóc lớn không kém. Khi con bình tĩnh lại, con mới có thể nghe mẹ nói. Còn bây giờ đằng nào thì còn cũng làm mình làm mẩy. Thôi thì mẹ cứ ngồi đây vậy. Mẹ không vô cảm mẹ chỉ cố gắng tỏ ra bình tĩnh hơn con một chút mà thôi.

10. Ngạc nhiên ha! Mẹ ủng hộ khi con muốn mang 1 chiếc giày xanh, 1 chiếc giày đỏ đi ra ngoài chơi là vì mẹ cho rằng chỉ cần con thích, thấy vui, thấy ổn khi làm việc gì đó mà điều đó: không vi phạm đạo đức, không vi phạm luật pháp hay ảnh hưởng đến ai khác thì con cứ làm! Mẹ mừng vì con không nghĩ hai đôi giày phải luôn cùng một màu. Cũng như ông mặt trời luôn là màu vàng, đám mây màu trắng hay biển phải là màu xanh. Chúng có thể là bất cứ màu gì con thích, con ạ.

Con cũng có thể nghĩ một đường cong là một con giun, con rết hay cọng chỉ. Là gì cũng được. Mẹ chỉ có thể gợi cho con biết khái niệm về mọi thứ còn việc tưởng tượng nó như thế nào là tùy ở con.

Con là một chú chim đang loay hoay tìm hiểu thế giới rộng lớn bên ngoài. Trí tưởng tượng là đôi cánh có thể giúp con bay cao bay xa hơn cả mẹ. Mẹ không thể cắp con bay cả đời nên mẹ sẽ không lấy đi đôi cánh của con. Vì một chú chim không có cánh thì không thể bay lên được!

Quả thật, mẹ là một bà mẹ không mát tay và siêu vụng về. Mẹ không ngồi canh từng bữa ăn hay thức đêm liên tục để canh giấc ngủ, đắp chăn, chỉnh gối cho con. Mẹ thậm chí còn ngớ ngẩn đến độ thường xuyên mua nhầm size tả của con. 

Con thì không béo tốt như những đứa trẻ khác. Đồ chơi của con cũng không nhiều và quần áo của con thì toàn là đồ cũ. Nhưng hơn cả đồ chơi, quần áo mẹ tin là có những thứ tốt đẹp khác mà một người mẹ lởm như mẹ vẫn cố gắng trao cho con và mong con hiểu được.

Mẹ không kỳ vọng con trở thành đứa trẻ xuất sắc vì bản thân mẹ không xuất sắc tẹo nào. Mẹ vẫn đang chật vật từng ngày để học làm mẹ, để trở nên một phiên bản tốt hơn của chính mình.

Sau này khi con lớn hơn, mẹ cũng không tự tin nghĩ là mẹ có thể theo dõi và thu vén tất cả mọi việc cho con. Nhưng mẹ tự tin là những khi con gặp khó khăn hay buồn bã vì bị cô bạn trong cho cài số de mẹ có thể ngồi nghe con tỉ tê và cho con lời khuyên với tư cách là 1 người bạn, 1 người phụ nữ.

Điều mẹ mong mỏi nhất là con sẽ không nghĩ về mẹ như người luôn theo dõi và kiểm soát mọi thứ của con.

Mẹ mong rằng trong chặng đường đời dài phía trước, khi con vui hay buồn, con sẽ cảm thấy thoải mái và nhẹ nhàng nhất khi tìm về với mẹ.

Mẹ vẫn yêu con theo cách không hoàn hảo của mẹ. Vậy, con hãy cứ là chính mình theo cách không hoàn hảo của con, con nhé ❤

Kí tên
Bà mẹ quái gở